Chúng tôi là công nhân. Cả hai vợ chồng. Sáng 6 giờ rưỡi đèo nhau đến xưởng trên chiếc xe Wave cũ, chiều 5 giờ lại tất tả đèo nhau về phòng trọ. Phòng trọ của chúng tôi chỉ rộng vỏn vẹn mười sáu mét vuông, kê vừa cái giường, cái bàn ăn và chiếc tủ nhựa đựng quần áo. Nhiều người hỏi tôi: "Làm công nhân cả ngày đã mệt, về còn cơm nước giặt giũ sao chịu nổi?". Tôi chỉ cười. Ở khu trọ này chúng tôi tạo nên những niềm vui riêng. Cuối tuần không tăng ca, hai vợ chồng dậy muộn hơn một chút, dắt nhau ra chợ mua thực phẩm. Anh ấy sợ tôi lạnh tay nên luôn là người vo gạo rửa rau, tôi chỉ đứng nấu. Bữa cơm có khi chỉ là rau luộc chấm tương, đĩa thịt rang, ấy thế mà cả hai ăn vẫn ngon lành, vừa ăn vừa kể chuyện trên xưởng. Hôm nào lĩnh lương, anh lại đèo tôi ra phố mua tặng cái kẹp tóc ba mươi nghìn. Làm công nhân giúp chúng tôi hiểu giá trị của đồng tiền và sức lao động. Mỗi lần nhìn sổ tiết kiệm tăng vài triệu, lòng lại vui phơi phới. Cuộc sống của chúng tôi bình lặng trôi, không hào nhoáng nhưng ấm áp lắm. Vì tôi biết, dù vật chất có thiếu thốn, chúng tôi vẫn đầy ắp yêu thương và luôn có người kề vai sát cánh.
🎧 Nghe truyện
0:00
0:00
Câu 0/0
Tốc độ: 1.0x
👩 Giọng Nữ
👨 Giọng Nam