Tôi làm công nhân may được 4 năm thì có bầu. Chồng tôi bỏ đi khi con mới 6 tháng. Tôi một mình nuôi con trong căn phòng trọ 15 mét vuông ở Bến Cát. Không có người thân, không có chỗ gửi trẻ. Tôi xin nghỉ việc ở xưởng, ở nhà trông con.
Nhưng ở nhà thì lấy gì ăn? Tiền tiết kiệm chỉ đủ 3 tháng. Tôi nghĩ: "Phải làm gì đó mà vẫn được ở nhà với con."
Tôi để ý thấy xóm trọ tôi có hơn 30 phòng, toàn công nhân. Họ đi làm từ sáng đến tối, không có thời gian đi chợ. Nhiều người còn không có máy giặt, phải giặt tay hoặc ra tiệm giặt bên ngoài, tốn 20-30 nghìn mỗi lần.
Tôi bàn với bà chủ trọ: "Con muốn mở một cái tủ tạp hóa nhỏ trước cửa phòng, bán mì gói, nước ngọt, dầu gội, bàn chải. Và con muốn mua một cái máy giặt cũ để nhận giặt đồ cho mọi người." Bà chủ trọ thương tôi, đồng ý ngay, còn cho tôi mượn 2 triệu để mua máy giặt.
Tôi dùng 3 triệu tiền tiết kiệm còn lại nhập hàng tạp hóa. Một cái kệ sắt nhỏ kê trước cửa phòng. Mì gói, nước mắm, dầu ăn, bột giặt, dầu gội - những thứ thiết yếu nhất. Tôi bán giá bằng giá ngoài chợ, thậm chí rẻ hơn một chút vì không mất tiền thuê mặt bằng.
Tiệm giặt của tôi cũng đơn giản: một cái máy giặt cũ giá 2,5 triệu, một cái dây phơi sau hè. Tôi nhận giặt 15 nghìn một mẻ, bao gồm cả sấy khô bằng... nắng trời. Mùa mưa thì tôi phơi trong nhà, bật quạt.
Tháng đầu tiên, tiệm tạp hóa lời 150 nghìn. Tiệm giặt lời 200 nghìn. Tổng cộng 350 nghìn. Quá ít so với lương công nhân 7 triệu. Nhưng tôi được ở nhà với con. Con tôi không phải gửi trẻ, không phải xa mẹ.
Tôi tiếp tục cải thiện. Tôi nhập thêm bánh kẹo, đồ chơi trẻ em. Tôi mua thêm một cái máy sấy quần áo giá 3 triệu, để mùa mưa vẫn nhận giặt được. Tôi còn nhận ủi đồ, gấp đồ - những dịch vụ nhỏ mà công nhân rất cần.
Sau một năm, tiệm tạp hóa của tôi đã có hơn 100 mặt hàng. Tiệm giặt có 2 máy giặt, 1 máy sấy. Tôi thuê một em sinh viên phụ trông hàng buổi tối để tôi có thời gian chơi với con. Thu nhập mỗi tháng ổn định 5-6 triệu - không nhiều, nhưng đủ nuôi con và có chút tiết kiệm.
Điều quý giá nhất không phải là tiền. Mà là con tôi được ở với mẹ mỗi ngày. Cháu biết nói, biết đi trong vòng tay mẹ. Cháu không phải đứa trẻ công nhân gửi quê, mỗi năm gặp mẹ một lần.
Tôi vẫn còn nhiều dự định: mở rộng tiệm tạp hóa thành cửa hàng tiện lợi mini, mua thêm máy giặt công nghiệp để nhận giặt cho cả xóm trọ. Con đường phía trước còn dài, nhưng tôi không còn thấy sợ nữa.